Gặp Anh Lần Nữa chương 2

Dòng chữ ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô, sâu hoắm. Nước mắt tuôn ra không ngừng, và mọi thứ xung quanh cô trở nên mờ ảo.

 

Ra khỏi phòng pháp y, Nhược Nam như một cái xác không hồn, bước đi dưới màn mưa tầm tã. Những cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, nhưng cô không còn cảm nhận được cái lạnh ấy nữa. Nỗi đau trong tim đã lấn át tất cả. Chỉ mới hôm qua, anh vẫn còn cười đùa, trêu chọc cô, vậy mà giờ đây... anh đã nằm ở đó.

 

Những người đi đường nhìn cô với ánh mắt e ngại. Mặc kệ tất cả, cô cứ đi, cứ đi, không biết mình đang đi đâu. Mãi đến khi định thần lại, cô mới nhận ra mình đã đến trước quán cà phê mà cô và Thừa Niên vẫn thường đến.

 

Cô bước qua đường, một ánh đèn chói lòa lóe lên. Đó là một chiếc xe bán tải lao thẳng đến, đâm mạnh vào cô. Thân thể cô văng xa vài mét, những giọt nước mắt đã khô giờ lại tuôn rơi. Nhưng lần này, không phải là sự hối tiếc, mà là sự giải thoát. Giải thoát cho một linh hồn vô định, một trái tim tan vỡ. Máu từ đầu cô chảy ra, hòa vào với những hạt mưa, tạo thành một vũng đỏ sẫm. Cô từ từ nhắm mắt lại, với một suy nghĩ cuối cùng: "Thừa Niên... em sẽ đến với anh rồi đây."

 

Linh hồn cô như được kéo đi bởi một lực hút vô hình, đến một nơi đầy ánh sáng, nơi cô tin rằng, cô và anh sẽ mãi mãi bên nhau.

 

Cô mở mắt, nhưng không phải là khung cảnh con đường lạnh lẽo dưới màn mưa tầm tã. Thay vào đó, một cảm giác ấm áp bao trùm lấy cô, như thể đang nằm trên một chiếc chăn bông mềm mại. Trong cơn mơ màng, cô tự hỏi: "Đây là đâu? Liệu có phải là thiên đường không?" Một cơn đau âm ỉ khắp người truyền đến não bộ, kéo cô ra khỏi những suy nghĩ mông lung.


Một giọng nói trầm ấm, khàn khàn vang lên: "Này, cô không sao chứ?"


Giọng nói quen thuộc đến mức khiến tim cô như ngừng đập. Nhược Nam mở to mắt, ngước lên. Khuôn mặt thân thuộc ấy, từng đường nét, từng ánh mắt, là Lục Thừa Niên. Nước mắt nóng hổi bất giác tuôn rơi. Cô bật khóc nức nở, lao vào ôm chầm lấy anh, giọng nghẹn ngào: "Thừa Niên... là cậu sao? Cậu vẫn còn sống... Tốt quá rồi!"


Anh giật mình trước hành động bất ngờ của cô, lớn tiếng hỏi: "Ý cô là sao? Muốn tôi chết hay gì?" Thấy cô cứ khóc mãi không dứt, anh thở dài, bối rối an ủi: "Này, cô có sao không thế? Sao lại khóc? Nín đi, tôi không biết làm gì khi nhìn con gái khóc đâu."


Nhược Nam ngước lên, đôi mắt ướt đẫm, mếu máo như một chú mèo nhỏ. Cô vội lau nước mắt, rồi nhìn kỹ lại khuôn mặt anh. Khuôn mặt này không phải của một người đàn ông 28 tuổi, mà là một vẻ non nớt, trẻ trung của một chàng trai 18. Cô nhìn xuống người mình, thấy bộ đồng phục thể dục lấm lem đất cát. Cô chợt nhận ra, mình đã trở về năm 18 tuổi, thời điểm cô và anh vẫn còn là "kẻ thù" của nhau.
"Đây là đâu vậy? Sao chúng ta lại ở đây?" cô ngơ ngác hỏi.


Thừa Niên nhíu mày, đáp: "Cô không nhớ chuyện gì xảy ra hả Nhược Nam? Tôi thấy cô bị một người khả nghi dẫn đi, nên mới đi theo. Hắn ta đánh cô ngất rồi nghe điện thoại đi đâu mất. Tôi thấy thế nên mới ôm cô ra đây."


Lúc này, Nhược Nam mới nhớ ra. Kiếp trước, đây là ngày cô bị Ninh Kiều Kiều lừa đến khu rừng sau trường. Cô bị một người đàn ông đánh ngất, và chính Thừa Niên đã cứu cô. Cùng ngày đó, anh đã có một vết sẹo ở lòng bàn tay vì bảo vệ cô. Cô vội vàng mở lòng bàn tay anh ra xem. Thấy không có vết sẹo nào, cô thở phào nhẹ nhõm: "May quá, anh vẫn không sao."


 

Truyện Hay Nè

click vào link shopee rồi quay lại đọc tiếp nhé !

Không click thể nào nó cũng thế này này: